Spa tắm trắng uy tín - spa làm đẹp uy tín - spa giảm cân uy tín

logo
quang cao
Sự kiện tiêu biểu

Tại sao trưởng thành lại đồng nghĩa với cô đơn?


Có những lúc cảm thấy lạc lõng và cô đơn giữa những dòng suy nghĩ của chính mình; miên man chẳng biết còn có thể nói chuyện và trải hết lòng mình cùng ai..; chính những lúc như bây giờ, ta mới mơ hồ nhận ra rằng ta đã trưởng thành và cũng đã quen với cô đơn đến thế nào...



Có những người bạn dù rất thương nhưng cuộc sống rồi ai cũng bận rộn, cũng quay vòng; ta sợ làm phiền họ chỉ vì những khoảng lặng của chính mình! Cái cảm giác đâu đó tự dưng chỉ là lạc lõng đến ngột ngạt, chẳng có lí do, chẳng phải vì bất kì ai; ta thèm được hòa lẫn được hết cái cảm xúc đó vào thênh thang biển và trời, nhưng rồi lại thèm được có ai đó ngồi bên cười nói, hàn huyên.... Chân muốn bước, lòng lại sợ cô đơn!

Đã từng có một ta rất khác! Ta cũng đã từng thích được hòa mình vào những cuộc vui; nhưng rồi chẳng biết từ bao giờ ta bắt đầu chỉ thích lang thang với những người bạn thân; và rồi.. giờ chỉ còn lại mình ta! Cũng là phố xá, hàng quán; nhưng sao lúc lại thấy nó tấp nập đông vui, lúc lại cảm thấy nó chỉ như một bức tranh vẽ dở- có hình ảnh lại chẳng có âm thanh; cái tĩnh đó có lẽ từ chính lòng người mà ra...

Ta tự hỏi rằng sự chia cách chính là cái giá của sự trưởng thành? Có phải rằng càng sống lâu với năm tháng con người ta lại bớt đi những tin tưởng vào người khác hay chỉ đơn giản chỉ là người ta muốn thu mình lại, muốn lo riêng cho cuộc sống của chính mình? Có phải rằng ai cũng như vậy hay chỉ có riêng ta là đang chênh vênh với chính những cảm xúc của mình? Ta nên thương hại chính mình hay nên xoa dịu rằng "ta cũng chỉ là một trong số những người đang trưởng thành"!
Nếu như trưởng thành chính là như vậy, thì có lẽ mỗi người " trưởng thành" đều có một nơi chốn của riêng mình; có thể đó là một quan nhỏ ven đường, một góc phố nhỏ ít người, hoặc chăng chỉ là một cái ghế dài bên ban công nhà.... Đó sẽ là nơi là sự trưởng thành được quay ngược dòng trở thành một đứa con nít; có thể miên man trong những dòng kí ức cũ kĩ và sum vầy, đôi lúc lại khóc nấc vì cả cái cuộc sống to lớn này đang bắt nạt ta vậy... Và rồi ngày hôm sau bước chân ra đường, ta lại khoác lên mình chiếc áo xinh đẹp mang tên:" nụ cười" Đó chính là trưởng thành!

Cuộc sống là.. có những lúc ta thực sự cảm thấy mệt mỏi đến muốn buông bỏ mọi thứ, thì vẫn phải tự an ủi và vỗ về chính mình rằng: mai rồi mọi thứ sẽ ổn! Thương!

Xem thêm>>

Xem thêm>>